Các bộ phận lõi của các hệ thống agent (phần 12)

Thiết kế các khả năng cho các nhiệm vụ cụ thể (tiếp tục)

Model Context Protocol (MCP)

Các công cụ dựa trên MCP làm các agents có thể cung cấp bối cảnh thời gian thực có cấu trúc tới mô hình
ngôn ngữ sử dụng Model Context Protocol, một kế hoạch tiêu chuẩn cho truyền kiến thức, ghi nhớ và trạng
thái bên ngoài vào prompt của model. Không giống lời gọi API truyền thống cái yêu cầu thực thi vòng
tròn đầy đủ, MCP làm các agents có thể bơm bối cảnh động, phong phú – như các hồ sơ người dùng, lịch
sử trò chuyện, trạng thái thế giới hay metadata tùy theo nhiệm vụ – trực tiếp vào quá trình luận lí
của model mà không khởi động các công cụ riêng rẽ. Chúng là đặc biệt hiệu quả trong giảm sử dụng công
cụ thừa, bảo lưu trạng thái trao đổi trò chuyện, và bơm nhận thức tình huống thời gian thực vào hành
vi model.
Trong khi các công cụ địa phương làm các agents có thể thực hiện các nhiệm vụ độc lập sử dụng logic
bên trong và các hàm dựa trên quy tắc, như các tính toán hay giành dữ liệu từ các CSDL địa phương, các
công cụ dựa trên API làm các agents có thể kết nối với các dịch vụ bên ngoài. Cái này cho phép cho truy
cập dữ liệu thời gian thực hay các hệ thống bên thứ ba để cung cấp các trả lời phù hợp bối cảnh và chức
năng mở rộng.

Chia sẻ