Sử dụng dotenv cho thiết lập các biến môi trường (tiếp tục)
6. Cuối cùng, tạo một .env file trong root của dự án và định nghĩa 2 biến môi trường ở đó:
PORT=3000
DATABASE_URL=mongodb://localhost:27017/blog
7. Chúng ta nên loại trừ .env file khỏi Git repository, khi nó chỉ được sử dụng cho phát triển địa phương. Biên tập
.gitignore và thêm .env vào nó trong một dòng mới:
.env
Vào lúc này, chúng ta không có thông tin nhạy cảm trong các biến môi trường của chúng ta, nhưng nó vẫn là một thực
hành tốt để làm xong cái này bây giờ. Sau này, chúng ta có thể có một vài credentials trong các biến môi trường,
cái chúng ta không muốn tình cờ đẩy vào một Git repository.
8. Để làm nó dễ dàng hơn cho ai đó bắt đầu với dự án của bạn, chúng ta có thể tạo một bản sao của .env file của chúng
ta và nhân bản nó thành .env.template, đảm bảo rằng nó không chứa chứa credentials nhạy cảm, tất nhiên! Credentials
nhạy cảm có thể thay vào lưu trữ trong, ví dụ, một cái quản lí password chia sẻ.
9. Nếu nó vẫn đang chạy từ trước, dùng server (bằng cách nhấn Ctrl+C trong Terminal) và khởi động nó lại lần nữa
như sau:
$ npm start
Bạn sẽ nhận kết quả sau:
Như chúng ta có thể thấy, dotenv làm nó dễ để duy trì các biến môi trường cho phát triển trong khi vẫn cho phép
chúng ta khả năng thay đổi chúng trong một tích hợp tiếp diễn, test hay môi trường sản xuất.
Bạn có thể nhận thấy rằng chúng ta cần khởi động lại thủ công server sau khi thực hiện một vài thay đổi. Cái này
là tương phản cứng với hot reloading chúng ta lấy từ Vite, nơi bất cứ thay đổi nào chúng ta thực hiện được áp dụng
cho frontend trong trình duyệt ngay lập tức. Hãy dùng một vài thời gian để cải thiện trải nghiệm phát triển bằng
cách làm server tự động khởi động lại khi thay đổi.

